Khi gần uống xong bát canh gà, Lục Du đột nhiên lên tiếng:“Điều quan trọng không phải chuyện đó! Quan trọng là thái độ của Diệp Bạch!”

“Trước đây, em luôn nghĩ rằng anh ấy chỉ tốt với mình em. Nhưng hôm nay, em nhận ra… anh ấy cũng có thể đối xử với người con gái khác như vậy!”

“Chúng em đã xa nhau hai năm rồi, vậy mà anh ấy vẫn cho rằng như thế là chưa đủ. Anh ấy muốn em suy nghĩ thêm hai năm nữa.”

“Anh à, nếu Tiểu Diệp Hồi là con ruột của anh ấy, vậy thì em đâu cần phải lựa chọn.”

“Em có thể giận dỗi với anh ấy, có thể làm ầm lên!”