Diệp Bạch cảm thấy trái tim đau nhói. Khi Lục Du bế Tiểu Diệp Hồi rời đi, cô bé vẫn rưng rưng nước mắt, quay đầu lại, yếu ớt gọi: “Ba ba…” Lục Du cảm thấy đau đến tận tâm can. Cô cúi xuống hôn nhẹ lên trán con gái, siết chặt vòng tay ôm lấy bé, rồi bước nhanh rời đi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương