Cố Cửu Tiêu lại trở về dáng vẻ công tử nho nhã ôn hòa, dịu giọng hỏi Phương Táo:“Buổi tối ngươi đã dùng bữa chưa? Phương Táo lắc đầu. Cố Cửu Tiêu gọi tiểu đồng đến, bày lên bàn không ít bánh trái, nói:“Ăn đi. Phương Táo vốn không dám, nhưng nhìn thấy những món điểm tâm xếp đầy bàn, những thứ nàng chưa từng được ăn qua, nước miếng đã sớm trào ra không kiềm được. Huống hồ, đối diện là Cố Cửu Tiêu — trước nay nàng chưa từng có chút năng lực kháng cự. Dù cho Cố Cửu Tiêu bảo nàng ăn sâu, nàng cũng sẽ nhắm mắt mà nuốt, huống chi là mỹ vị thế này. Phương Táo không khách khí nữa, cắm đầu ăn lấy ăn để. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương