Sở Nguyệt Ly đưa Phương Táo trở về Sở phủ, sắp xếp nàng ở gian phòng sát vách Thái Hoa. Phương Táo trong lòng thấp thỏm không yên, rất muốn bắt chuyện với Thái Hoa, nhưng đối phương chỉ mỉm cười nhạt, nói vỏn vẹn hai chữ: “Ngủ đi, rồi không đoái hoài thêm.

Phương Táo trằn trọc lăn qua trở lại, làm thế nào cũng không sao ngủ được. Tử Đằng Các tuy hoa nở khắp nơi, phong cảnh mỹ lệ, nhưng nàng vẫn thích tiểu viện có tiên quân hơn. Nếu không phải Ngốc Nha cứ nhất quyết mang nàng tới đây, thì nàng đâu cần phải rời xa tiên quân? Nếu có thể được ở bên cạnh tiên quân mãi mãi, thì tốt biết bao…

Trời vừa hửng sáng, Sở Nguyệt Ly để Đa Bảo nương trông nom Tử Đằng Các, rồi mang theo Đa Bảo xuất phát. Về phần Thái Hoa và Phương Táo, đều lưu lại trong viện chờ nàng trở về.

Sở Nguyệt Ly vừa rời đi trước, Sở Mạn Nhi liền theo sau tiến vào Tử Đằng Các, nói rằng có một chiếc hoa tai rơi trong phòng Sở Nguyệt Ly. Đa Bảo nương đã được căn dặn từ trước, không ngăn cản nàng. Sở Mạn Nhi đi một vòng trong phòng, phát hiện vật quý giá chẳng còn lại gì, hỏi Đa Bảo nương mới biết, thì ra Sở Nguyệt Ly đã chuyển hết đi nơi khác. Còn chuyển đi đâu thì không ai biết.

Tuy trong lòng Sở Mạn Nhi có chút không vui, nhưng ngày hôm sau vẫn mang ít điểm tâm đến Tử Đằng Các, mời Phương Táo và Thái Hoa cùng ăn. Đi lại dăm ba lần, Phương Táo và nàng ta liền trở nên thân thiết, thường xuyên thì thầm to nhỏ như tri kỷ.