Cố Cửu Tiêu trở về Cố phủ, lòng không yên, thân ngồi mà như có lửa dưới ghế. Hắn rất muốn đi tìm Sở Nguyệt Ly hỏi cho rõ ràng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng lại sợ việc mình vội vã như vậy sẽ khiến nàng phản cảm. Dù gì… nàng cũng chẳng phải người của hắn. Lúc này đây, hắn càng thêm nhớ Triệu Bất Ngữ, ước chi bên cạnh có người để giãi bày đôi câu. Cố Cửu Tiêu hạ lệnh, sai người đi tìm Triệu Bất Ngữ. Thế nhưng, hắn không hề trở về phủ, mà chẳng rõ đã biệt tích nơi đâu. Trong lòng Cố Cửu Tiêu bất giác lạnh đi một tầng. Triệu Bất Ngữ vốn là người trọng đạo hiếu và tình thân, cực kỳ quan tâm đến tổ mẫu và đại ca hắn, nay lại bỏ nhà ra đi, thật khiến người khó thể tưởng tượng. Nếu nói hắn cùng Hồng Tiêu tư tình, rồi lén lút bỏ trốn, cũng không phải không có khả năng. Nhưng nếu thật là vậy… thì vì sao phải bỏ trốn? Một bên hữu tình, một bên hữu ý, chỉ cần cùng A Ly thẳng thắn nói rõ, đâu đến nỗi này? Huống chi, ngay cả chuyện Hồng Tiêu nửa đêm tìm đến kẻ ngốc kia, A Ly còn có thể chấp thuận, thì tất là nàng đã thừa nhận Hồng Tiêu. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương