Giọt nước mắt của Cố Cửu Tiêu khiến Sở Nguyệt Ly cảm thấy vô cùng lúng túng.

Nàng vốn không phải người dễ rơi lệ, thấy nam nhân khóc lại càng cảm thấy toàn thân không thoải mái.

Haizz…

Nàng biết mình không giỏi an ủi, vậy thì thà quay người rời đi còn hơn.

Nghĩ là làm, nàng xoay người rời khỏi phòng.