Sở Nguyệt Ly bước tới hai bước, đứng bên cạnh Cố Cửu Tiêu, cúi đầu nhìn hắn. Cố Cửu Tiêu lập tức giơ tay che mặt, quay đầu tránh đi, giả vờ say đến bất tỉnh. Trương Kiều nhìn bộ dạng này của hắn, hoàn toàn không còn gì để nói, dứt khoát cũng quay đầu đi, không nhìn nữa. Sở Nguyệt Ly nhếch môi, giơ chân chọc chọc vào xương sườn của Cố Cửu Tiêu, lạnh nhạt ra lệnh: “Đứng dậy.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương