Trong ánh mắt lưu luyến không nỡ rời xa của Cố Cửu Tiêu, Sở Nguyệt Ly lên xe ngựa trở về Sở phủ. Nàng đi thẳng về Tử Đằng các, nhưng vừa bước vào sân thì phát hiện có người đã đợi sẵn.

Vừa trông thấy Sở Nguyệt Ly, Sở Hương Lâm lập tức đứng dậy khỏi xích đu, bộ dạng như muốn chạy đến đón nhưng lại có chút do dự. Nàng ta cười gượng gạo, rồi mới cất bước tiến lại gần, thân mật gọi:“Tam tỷ.”

Sở Nguyệt Ly khẽ gật đầu, đi thẳng vào vấn đề:“Có chuyện gì?”

Sở Hương Lâm muốn nắm lấy tay nàng nhưng thấy ánh mắt nàng xa cách bèn thu tay về, đáp:“Lần trước về vội quá, tam tỷ lại bận rộn, tỷ muội chúng ta chưa có dịp nói chuyện. Hôm nay muội cố ý quay lại, muốn trò chuyện cùng tỷ.”

Sở Nguyệt Ly không có hứng thú hàn huyên, liền nói thẳng:“Nếu tứ muội có chuyện thì cứ nói, không có chuyện gì thì ta còn phải dưỡng thương, không tiện tiếp khách.”