Lão nhân này ngồi trong góc không bắt mắt, mặc áo luyện đan cũ nát, mặt đen đúa, tóc khô rối trông già nua. Nếu không mặc áo luyện đan thì trông như nông dân già trồng lúa trong ruộng. Nhưng lão nhân trông như nông dân già này khiến nhiều đại sư ở đây trở nên nghiêm nghị. Chỉ vì người này là đại sư đan đạo tư lịch già nhất trong tất cả mọi người, ở lại đẳng cấp Luyện Đan Sư ngũ đỉnh đã trăm năm dài. Trừ có tư lịch lâu năm ra thân phận của lão cũng rất kinh khủng, không chỉ là đại sư đan đạo còn là sư đệ của Thiên Quân túc lão. Đúng vậy, lão nhân và Thiên Quân túc lão cùng học chung, nhưng Thiên Quân túc lão có tư chất cao hơn, năng lực mạnh hơn, đã trở thành túc lão một phương trong Đan Minh, tay nắm quyền lớn, quyền thế ngập trời. Tư chất của lão nhân này kém xa Thiên Quân túc lão, nhưng cái gọi là cần cù bù thông minh, sau khi lão đặt chân vào cảnh giới đại sư đan đạo thì từ bỏ tất cả, từ chối luôn chức vụ Thiên Quân túc lão đưa cho, một lòng hòa vào đan đạo, dâng hiến tất cả của mình cho đan đạo. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương