Phương Lâm thấy thanh niên cầm đầu quỳ xuống thì hắn càng coi khinh gã hơn, nhưng không định làm khó nữa. Phương Lâm lạnh nhạt nói, không muốn để ý tới thanh niên kia nữa: - Sau này mở to mắt một chút, không phải mỗi người đều dễ nói chuyện như ta. Thanh niên cầm đầu rất kích động, rối rít cảm ơn Phương Lâm: - Đa tạ Phương đại sư! Đa tạ Phương đại sư! Vãn bối sẽ không như vậy nữa! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương