“Lên.” Một chữ. Mạnh Trường An đã ở trên đài cao, một đao hạ xuống, thế đao như lôi lạc cửu thiên. Cho dù hiện giờ Thẩm Lãnh và Mạnh Trường An đã không thể nào thường xuyên gặp nhau, càng không có cơ hội luyện chung, phần lớn thời gian đều là trời nam đất bắc, nhưng sự ăn ý giữa hai người vẫn chặt chẽ không ai sánh bằng như vậy, giống như đã diễn tập cho trận chiến này vô số lần vậy. Đồng thời khi Mạnh Trường An đột ngột tấn công chính diện, Thẩm Lãnh từ bên cạnh lao tới, tay vịn lên đài cao một cái người bay qua lan can, Mạnh Trường An chém một đao xuống, còn Thẩm Lãnh từ bên cạnh lia ngang một đao. Đao của Mạnh Trường An hướng thẳng đến cổ, đao pháp của gã từ trước đến nay đều đơn giản như vậy, đao rơi đầu người rơi. Mà đao của Thẩm Lãnh thì quét ngang hông Khám La Hắc Đình. Một người từ trên chém xuống, một người lia ngang qua, dường như Khám La Hắc Đình chắc chắn đã có khả năng tránh né. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương