Địa vị của một người càng cao, năng lực càng lớn, quyền thế càng nặng thì càng dễ xuất hiện cảm giác sai lầm rằng mình nắm giữ toàn cục không ai dám phản kháng, ví dụ như Khám La Hắc Đình vào giờ này khắc này. Ở trong đế quốc Hắc Vũ không có người dám cãi mệnh lệnh của y, mà chỉ có vài người là không dám ra lệnh mà thôi, có thể đếm được trên đầu ngón tay đó là hãn hoàng Hắc Vũ Tang Bố Lữ, quốc sư đại nhân, còn có hai vị trưởng lão của Kiếm Môn, ngay cả trưởng công chúa Khoát Khả Địch Tẩm Sắc ở trước mặt y cũng phải khách khí gọi một tiếng tiên sinh, cho dù là những tướng quân tay nắm trọng binh kia cũng phải tất cung tất kính. Kiếm của Tẩm Sắc, là y dạy. Mặc dù Tẩm Sắc không bái nhập Kiếm Môn, nhưng kiếm pháp thừa tự Kiếm Môn, chỉ là trọng kiếm khác với đại bộ phận mọi người tu luyện thôi. Cho nên y hoàn toàn không ngờ, dưới cung nỏ của mấy ngàn biên quân Hắc Vũ ở bên ngoài, dưới áp lực do chính y phóng thích ra, vỏn vẹn mười mấy người Ninh kia còn dám phản kháng? Cho dù là dọa cũng sẽ dọa cho những người đó không dám hành động thiếu suy nghĩ mới đúng. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương