Khám La Đạo quay đầu lại liếc nhìn, người của y ở ngoài cửa sổ đang tấn công mạnh vào bên trong, mấy chục người kia căn bản không có khả năng bảo vệ cả đại điện, đánh vào chỉ là vấn đề thời gian sớm muộn mà thôi. Sau đó y chậm rãi xoay người lại nhìn về phía Thẩm Lãnh, đánh giá từ trên xuống dưới: “Thiết giáp không tồi.” Thẩm Lãnh gật gật đầu: “Hoàng đế bệ hạ Đại Ninh ngự tứ, bán cho ngươi một vạn lượng bạc, mua không?” Khám La Đạo: “Cái gì?” Thẩm Lãnh kéo mặt nạ giáp xuống xoẹt một tiếng, sải một bước đã đến trước người Khám La Đạo, khoảng cách giữa hai người rõ ràng chỉ cách hơn một trượng, một bước này nhấc ra đồng thời hắc tuyến đao đã đến đỉnh đầu Khám La Đạo. Lần đầu tiên Khám La Đạo thấy có người có thể xuất đao nhanh như vậy. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương