Biến cố luôn tới khiến người ta bất ngờ không kịp chuẩn bị như vậy, tất cả mọi suy nghĩ của Nguyệt Lan đều bị Khám La Đạo đập nát trong một khắc trước khi vào cổng lớn hành cung, tất cả biên quân dưới trướng hắn ta đều đã rút khỏi hành cung, người nắm cục diện trong tay cũng chỉ có thể là một mình Khám La Đạo.

Mà hắn ta lại không có cách nào ngay lập tức xoay chuyển cục diện trở lại, binh lính biên quân Hắc Vũ có một nỗi sợ hãi trời sinh đối với người của Thanh Nha, cũng giống như nỗi sợ hãi của rất nhiều người ở Đại Ninh đối với người của phủ Đình Úy.

Nguyệt Lan không chắc chắn hiện tại trực tiếp hạ lệnh bắt Khám La Đạo, tất cả người của hắn ta đều không có lá gan động thủ đó, mà luận võ nghệ cá nhân, hắn ta tự biết không phải đối thủ của Khám La Đạo.

Trong hành cung, Khám La Đạo chậm rãi đi lên phía trước, nhìn nhìn hành cung này: “Ta không biết các người nghĩ như thế nào, nhưng ta nhìn thấy hành cung này trong lòng chỉ thấy bi thương. Năm đó hãn hoàng bệ hạ của đế quốc Hắc Vũ ta có thể đến ở trong hành cung này bất cứ lúc nào, mà hiện giờ, bởi vì người Ninh dần dần trở nên cường đại, hãn hoàng ngay cả này hành cung cũng vứt bỏ.”

Nguyệt Lan đi theo phía sau y không nói câu nào.