Bạch Sơn Quan.

Mạnh Trường An vén màn che lên từ bên ngoài đi vào, gió tuyết cũng lập tức theo gã cùng ùa vào phòng, nhiệt độ trong phòng nháy mắt đã giảm xuống một ít. Gã vội vàng quay người lại che kín màn cửa bằng vải bông dày cộp, liếc nhìn Phương Bạch Kính đang nằm trên giường: “Hôm nay y quan có tới không?”

Phương Bạch Kính gật gật đầu: “Vừa mới về.”

Mạnh Trường An xoa xoa tay ngồi xuống bên cạnh lò lửa: “Thời tiết càng ngày càng lạnh hơn.”

Phương Bạch Kính: “Thời tiết như thế này thích hợp để ăn lẩu.”