Trên một đỉnh núi khác cách doanh địa bị phá hủy của người Hắc Vũ cũng không quá xa, còn có một đám người Hắc Vũ đang nhìn, chỉ là nhìn, dường như cái chết của hồng bào thần quan Hắc Vũ Thanh Nha, cái chết của nhiều thám báo biên quân Hắc Vũ như vậy đều không có bất cứ quan hệ nào với bọn họ, bọn họ chỉ nhìn, thậm chí nhìn rất hứng thú. Ở trang viên hồ băng thành Cách Để, trưởng công chúa Khoát Khả Địch Tẩm Sắc của Hắc Vũ quốc đứng ở đó, khoác một chiếc áo khoác lông chồn trắng muốt, giơ thiên lý nhãn nhìn những người Ninh kia rời đi. Trước đó nàng ta nhận được tin tức hồng bào thần quan Thiển Phi Luân của Hắc Vũ Thanh Nha mang người đến thành Tô Lạp. Nàng ta vốn tưởng là Tang Bố Lữ thay đổi chủ ý sai Thiển Phi Luân đưa mình về, nhưng tin tức của thám tử từ thành Tô Lạp đưa tới nói Thiển Phi Luân mang theo đội ngũ khoảng chừng 500 – 600 người rời đi, ra khỏi cửa nam vào Bạch Sơn, dường như mục tiêu là Bạch Sơn Quan của người Ninh. Nhưng đội ngũ chỉ có 500 – 600 người có thể làm gì? Lúc ấy Mạc Quật thủ hạ của nàng ta thật sự nghĩ mãi mà không hiểu nên hỏi: “Công chúa điện hạ, Thiển Phi Luân xuôi nam là muốn làm gì?” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương