Đông bắc Đại Ninh, Bạch Sơn Quan. Mạnh Trường An đi xuống dưới sau khi tuần tra phòng ngự trên tường thành xong, khó khi gặp được một người bán hàng rong bán kẹo hồ lô, biên thành bên đông bắc này có rất ít tiểu thương đến đây, gã bỏ tiền mua lại tất cả kẹo hồ lô, thế nên người bán hàng rong kia cũng có chút nghi ngờ cuộc đời. Trước đó người bán hàng rong không bán được một xâu nào. Khắp cả biên thành đều là biên quân, không có bách tính, người đang trực ban thì ai dám tự ý rời vị trí đi mua kẹo hồ lô ăn, giờ thoáng chốc đã bán hết khiến người bán hàng rong sung sướng muốn nhảy cẫng lên, huống hồ vị tướng quân kia còn trả thêm một miếng bạc vụn nữa. Trên cọc gỗ cắm đầy kẹo hồ lô, Mạnh Trường An mặc thiết giáp tướng quân vác một thứ đồ như vậy đi xuyên phố qua ngõ hẻm trở về có vẻ hơi bắt mắt, nhưng điểm giống nhau của gã và Thẩm Lãnh nằm ở chỗ sẽ không quá mức để ý người khác nhìn mình như thế nào. Về đến nhà, công chúa Nguyệt Châu Minh Đài và Tịnh Hồ đã nấu cơm xong đợi gã. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương