Đạm Đài Viên Thuật khoát tay ra hiệu cho các thân binh đều lui xuống, ngay cả Đạm Đài Thảo Dã cũng không giữ lại. Thẩm Lãnh cúi đầu nhìn thứ trong rương gỗ, mắt đều sáng lên. “Đây là áo giáp bệ hạ đã mặc khi chinh chiến năm đó, là tiên đế ban tặng.” Trong ánh mắt Đạm Đài Viên Thuật cũng có chút ngưỡng mộ, tiên đế mà ông ta nói tất nhiên không phải ca ca Lý Thừa Viễn của đương kim bệ hạ Lý Thừa Đường, mà là lão hoàng đế. Bệ hạ mười sáu tuổi tòng quân lãnh binh đã đi bắc cương chém giết với người Hắc Vũ, lão hoàng đế làm sao lại có thể không quan tâm đến ông ta, giáp trụ này là lão hoàng đế truyền triệu thợ giỏi nhất Võ Công Phường mất hai năm tạo thành, dày nặng nhưng không mất tính linh hoạt, giáp trụ là giáp toàn thân, nhưng mỗi một chỗ khớp nối đều cực kỳ tinh tế, có thể khiến người ta hoạt động một cách tự nhiên. Giáp trụ bình thường đâu có tay giáp, mà bộ giáp trụ đen nhánh chế tạo từ sắt nguyên chất này có thể bao trùm toàn thân, sau khi kéo mặt nạ xuống, ngoại trừ mắt ra thì không có một chỗ nào không thể bảo vệ được. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương