Cảnh sắc mùa thu ở thành Trường An nói là có một không hai trong thiên hạ cũng không quá, ai cũng không thể nào hiểu được, gạch xanh ngói đỏ bình thường phối hợp với lá đỏ trên cành lại đẹp như vậy, nhưng thời điểm cung Vị Ương đẹp nhất lại không phải cuối mùa thu mà là giữa mùa đông tuyết rơi, đẹp đến mức khiến người ta hoa mắt. Bên ngoài thành Trường An có một chiếc xe ngựa đi vào, thoạt nhìn bình thường không có gì lạ, binh sĩ canh cổng kiểm tra tuyến đường và giấy chứng nhận thân phận đều không có vấn đề gì, xe ngựa thuận lợi tiến vào thành Trường An. Xe dừng lại bên ngoài một khách điếm không được tính là nổi tiếng ở phía đông thành, tiểu nhị vội vàng chạy ra đánh xe ngựa tới hậu viện. Trên xe có ba người đi xuống, hai nam một nữ. Công tử dẫn đầu nhìn diện mạo bất phàm quần áo hoa mỹ, nhưng nói chuyện lại có khẩu âm của bên Tây Thục đạo, có vẻ như cố ý một chút, cũng không biết xuất thân từ danh môn vọng tộc nào ở địa phương, nói chuyện nho nhã lễ độ, tuy rằng nhìn xuất thân tất nhiên vô cùng tốt nhưng lại không cao ngạo gì. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương