Hai đứa nhóc thật sự là có thần giao cách cảm, đói thì cùng đói, khóc là cùng khóc, Trà gia cho ăn đứa này ăn lại cho đứa kia ăn, cũng may lương thảo dự trữ đủ để cho hai đứa bọn chúng ăn no, chỉ là khá vất vả.

Thẩm Lãnh ngồi ở đó nhíu mày, nhìn hai đứa nhóc kia lầu bầu: “Của ta, cái đó là của ta.”

Trà gia trợn mắt lườm hắn.

Thẩm Lãnh than thở: “Nhỏ như vậy cũng không biết kính già, xếp hàng nào có chuyện người nhỏ đứng trước.”

Trà gia: “Cút...”