Trong bụi cỏ có người chầm chậm đứng lên, sắc mặt trắng bệch giống như tuyết, hắn ta cũng không ngờ rằng sẽ lại gặp phải quân Ninh ở chỗ này, chỉ thấy bộ chiến phục màu đen kia là chân cũng đã mềm nhũn, đừng nói phản kháng, ngay cả chạy cũng không dám. “Ngươi là ai?” Trần Nhiễm đi qua lục soát, người nọ không mang theo binh khí trên người, nhìn hình thể khí lực cũng không giống một người tham gia quân ngũ. “Ta là... người qua đường.” Người nọ ấp úng trả lời. Thẩm Lãnh đi đến gần nhìn nhìn, từ khuôn mặt mà nói đây là một người Cầu Lập điển hình, đen, gầy, xương gò má hơi cao, hơn nữa trong ánh mắt có một kiểu giảo hoạt bất giác lộ ra ngoài của người man di. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương