Dù cho Đại Ninh đang là thời điểm mùa đông giá rét, bên Cầu Lập này vẫn oi bức đến mức làm cho người ta khó chịu, chỉ cần hoạt động là trên người sẽ đổ một lớp mồ hôi nhớp nháp, nhất là đối với các binh sĩ mặc giáp trụ mà nói còn khó chịu hơn.

Cũng may nhiệt độ trong núi An Tử thấp hơn bên ngoài một chút, gió núi cũng nhẹ nhàng khoan khoái, nhưng thế sự đều không có tuyệt đối, cùng đến với sự mát mẻ còn có sự nguy hiểm, trong núi khắp nơi tràn ngập những điều bất ngờ, không một ai biết mặt cỏ nhìn có vẻ bằng phẳng kia liệu có phải là đầm lầy có thể nuốt chửng con người hay không, mà trong đầm liệu có những con đỉa có thể hút máu người hay không, huống hồ trong núi này còn có nhiều các loại mãnh thú như hổ báo.

Binh lực của quân Ninh cũng không thể bao vây trọn núi An Tử, chỉ có thể chặn tất cả sơn đạo ra vào đã biết, nhưng mà đối với Nguyên Đằng Uyên chạy đến núi An Tử mà nói cũng không lo lắng về vấn đề lương thảo, bởi vì trong núi này có một kho lương, có kho lương này ở đâu, ít nhất trong mười năm sau này ông ta cũng không cần lo lắng, huống hồ bọn họ vốn không có ý định ra ngoài.

Trong một bãi cây bụi rậm rạp, Trần Nhiễm ngồi xổm ở đó nhìn lên trên, quay đầu lại ra dấu tay.

Thẩm Lãnh mang người rón rén đi lên, ngồi xổm bên cạnh Trần Nhiễm: “Như thế nào rồi?”