Cả nước Cầu Lập hiện giờ những nơi chưa bị quân Ninh đánh chiếm đã có thể đếm được trên đầu ngón tay, ngoại trừ đô thành ra, nơi có hy vọng có thể kéo dài hơi tàn nhất không đâu qua được hai quận với khoảng 7 – 8 huyện ở mé đông bắc. Cầu Lập quốc nhỏ, một huyện của bọn họ tất nhiên không thể so với một huyện của Đại Ninh, nhưng 7 – 8 huyện cũng có 40 – 50 vạn nhân khẩu, huống hồ chỗ kia núi non liên miên dễ thủ khó công, nếu quả thật để hoàng đế Cầu Lập Nguyên Đằng Uyên đột xuất vòng vây chạy đến bên đó, có thể sẽ còn ương ngạnh chống cự một thời gian nữa.

Núi Đông Triêu trải dài mấy trăm dặm, thế núi hiểm trở, cho dù là dân bản xứ Cầu Lập cũng cực ít khi có người đi sâu vào trong núi, nhiều hổ báo, có cá sấu hung dữ, bách tính bình thường tất nhiên không dám đi lại lung tung.

Hiện giờ bên trong đô thành Cầu Lập còn có 2 – 3 vạn tàn binh từ các nơi lui về, cộng thêm cấm vệ của Nguyên Đằng Uyên, hộ viện trong nhà các vương công đại nhân, gom góp lại một đội ngũ mấy vạn người tất nhiên cũng không khó.

Nguyên Đằng Uyên ngồi trên bảo tọa của ông ta nhìn triều thần phía dưới ai ai cũng bi thương, càng nhìn càng không vừa mắt.

Nhưng đến lúc này rồi ông ta cũng không có tâm trạng nổi cáu nữa, trước nguy cơ mất nước, hoàng đế là ông ta cuối cùng vẫn phải dựa vào những người trước mặt hiện giờ, nếu ngay cả nhân tâm của nhóm người cuối cùng này cũng tan rã, kết cục không cần suy nghĩ cũng biết, nếu là cùng vong với quốc thì cũng thôi, nhưng cuối cùng vẫn phải dựa vào bọn họ.