Bởi vì chuyện Tiểu Trương chân nhân mà Thẩm Lãnh cũng xấu hổ một hồi lâu, nghĩ người ta là một cô nương, chỉ sợ là càng xấu hổ hơn mới đúng, trong lúc nhất thời, Thẩm Lãnh cũng không biết lần sau gặp mặt thì nên nói gì.
Buổi sáng 30 tết, Thẩm Lãnh đi tới quân doanh, ở trong đại doanh cấm quân có một khu doanh trướng được cắt ra cho thân binh doanh của Thẩm Lãnh, một ngàn tám trăm thân binh hiện giờ đều sống ở đây, Thẩm Lãnh về nhà ăn tết, nhưng bọn họ lại không thể về nhà ăn tết.
Những thân binh này đi theo Thẩm Lãnh vào sinh ra tử bao nhiêu lần, trời nam đất bắc người ở chỗ nào cũng có, người ở xa nhất từ Trường An về đến nhà sợ là phải đi mất mấy tháng trời.
Thật ra ngày hôm qua Thẩm Lãnh đã gọi ba người Trần Nhiễm, Vương Khoát Hải, Đỗ Uy Danh đến, bảo Trần Nhiễm mua rất nhiều câu đối xuân và cả rất nhiều thứ khác, sáng sớm ngày 30, Trần Nhiễm đã cùng các huynh đệ dán xong câu đối xuân, trong quân doanh cũng không khí rộn ràng.
Lúc Thẩm Lãnh đến thì các huynh đệ đang người thì nhào bột mì, người thì nhặt rau. 30 tết, Thẩm Lãnh và Trà gia đã nói rõ với nhau, buổi trưa nàng đến chỗ Thẩm tiên sinh, Thẩm Lãnh đến quân doanh.