Tiểu Trương chân nhân nghĩ mình không thể nào nhìn lầm, tướng mạo của con người sẽ có thay đổi, vận mệnh của con người cũng sẽ có thay đổi, nhưng gã nghĩ thiên tượng tinh thần sẽ không, chỉ có người gạt người, không có vật gạt người. Cho nên hoàng đế nói gã xem không chuẩn, Tiểu Trương chân nhân bướng bỉnh cãi lại một câu. Đó cũng là một mùa đông, cũng là ngày tết, sư phụ gã lão Trương chân nhân cùng gã, hai đạo nhân một lớn một nhỏ ngồi trên bậc thềm ở cửa đạo quán núi Long Hổ nhìn bầu trời đầy sao. Sư phụ nói với gã, sao lưu chuyển nhưng có quy luật, canh giờ khác nhau trong cùng một đêm nhìn vị trí sao đều không giống, nhưng đó không phải là sao không ổn định, chỉ nhìn một đêm tất nhiên không nhìn ra cái gì, nếu nhìn nhiều, sau khi nhìn mấy ngàn buổi tối thì sẽ phát hiện sự ảo diệu trong đó. Sư phụ nói, có thể không phải sao ở phía đông, mà là thế giới của chúng ta đang di động. Gã hỏi sư phụ, tại sao người phải nhìn sao mấy ngàn buổi tối. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương