Hội chùa núi Sách Lan có một quầy hàng bán mì nóng ở vị trí gần trong góc, lão bản là một cặp phu thê, tay nghề không tệ, có đến mấy loại mì có thể lựa chọn, mì daoxiao, mì canh nóng, nhìn hơi nóng nghi ngút, ngửi mùi thơm xộc vào mũi, gã thợ rèn Râu Xồm phiên bang mà Thẩm Lãnh vẫn không biết nhà ở đâu đã ăn một mạch hết bốn bát mì lớn, nhìn có vẻ vẫn chưa thỏa mãn.

“Không phải ta không nỡ mời ngươi.” Thẩm Lãnh cản Râu Xồm: “Ngươi ăn nữa là sẽ có vấn đề.”

Râu Xồm cảm kích nhìn Thẩm Lãnh một cái: “Đa tạ, nhưng ta không có tiền trả cho ngươi, ta cũng sẽ không bán rẻ tay của ta, cho nên chỉ có thể cảm ơn ngươi đã mời ta ăn mì.”

“Đã bao lâu rồi ngươi chưa ăn cơm no?”

“Không phải bao lâu chưa ăn cơm no, ta đã không ăn cơm ba ngày rồi.” Râu Xồm nhìn Thẩm Lãnh: “Ta đi thẳng từ Hắc Vũ tới, đã đi hơn một năm, tiền trên người cũng đã dùng hết từ lâu rồi.”