Mấy ngày cuối cùng trước tết dường như tất cả mọi người đều nhàn nhã hơn, ngay cả bệ hạ cũng không để mình vất vả như vậy nữa, liên tục hai ngày ngủ nhiều hơn một chút, tinh thần nhìn có vẻ cũng tốt hơn không ít, cộng thêm hôm qua ăn chực một bữa cơm ở Nghênh Tân Lâu tâm trạng cũng không tệ, cho nên ý cười trên khóe miệng cũng khiến người khác cảm thấy thoải mái hơn trước.

Hội chùa trong thành Trường An cũng chính thức bắt đầu vào ngày 27 tháng chạp, bốn phía đông tây nam bắc thành có bốn hội chùa, náo nhiệt nhất không đâu qua được hội chùa núi Sách Lan ở phía bắc thành. Trong thành Trường An phía bắc có núi, chỉ là kích thước không lớn, chỗ cao chẳng qua cũng chỉ khoảng chừng trăm trượng, nhưng các mùa xuân hạ thu đông phong cảnh không tồi.

Ngọn núi này được xem như một đoạn phân tách ra của dãy núi Yên Sơn phía bắc, kéo dài từ đông sang tây hai mươi mấy dặm, hình dạng giống như hàng rào bên ngoài vườn rau trong nhà bách tính, cho nên được gọi là núi Sách Lan.

Dưới chân núi Sách Lan là một bãi đất trống rất lớn, chính bởi vì chỗ này rất lớn cho nên hội chùa mới càng náo nhiệt.

So sánh mà nói, hội chùa đường Cẩm Tú Đường ở phía đông thành có vẻ văn nhã một chút, người đến đó cũng phần nhiều là quan lại quyền quý, bọn họ không muốn đi hội chùa lớn ở phía bắc thành chen chúc với các bách tính, chật chội thì không nói, bọn họ cũng không thích ứng được với không khí chợ búa nồng nhiệt đó.