Dương Tâm Niệm chuẩn bị xuống Giang Nam đạo chỉnh đốn việc kinh doanh của gia tộc chết trong một tửu lâu không biết tên ở cái trấn nhỏ không biết tên này, dường như tất cả đều có vẻ khá trùng hợp, nếu không phải ả đến một mình, mà tuỳ tiện sai một vài thủ hạ đến xem, tất nhiên ả sẽ không chết, Bạch Niệm cũng chưa chắc sẽ chết, nhưng ả lại cố tình tự đến.
Lão bản tửu lâu sợ tới mức gần như mềm nhũn cả chân, phái người đi trấn nha báo án, trấn nha này tổng cộng cũng chỉ có vài ba người làm việc, chỉ có một bộ khoái đúng đắn, những người khác đều là học đồ giúp việc, trấn nhỏ đâu từng xảy ra án mạng, cho nên lập tức cũng luống cuống lên.
Nhưng tốt xấu gì bọn họ cũng biết phải nên làm như thế nào, phong tỏa hiện trường, sau đó phái người cưỡi ngựa đến huyện nha bẩm báo, tổ chức nam nhân trẻ khỏe trong trấn tuần tra xem thử có người khả nghi hay không.
Bộ khoái mặc dù không thuần thục nghiệp vụ lắm nhưng cũng nhìn ra được hai người này là đồng quy vu tận, cho nên hắn ta hơi xấu hổ, bởi vì hắn ta từng nói với học đồ giúp việc của mình không chỉ một lần, trên thế giới này nào có chuyện đồng quy vu tận trùng hợp như vậy, đại bộ phận đều là bịa đặt ra, trong tình huống bình thường, chỉ có thể là một người giết chết một người khác.
Người của Dương gia phát hiện thấy không ổn, muốn cướp thi thể ra ngoài nhưng giữa ban ngày ban mặt nhiều bách tính vây xem như vậy, nếu cưỡng ép động thủ thì khó tránh khỏi sẽ để lộ nhiều hơn, cho nên chỉ có thể đứng nhìn, kẻ nào kẻ nấy nóng lòng như kiến bò trên chảo nóng.