Bạch Niệm nhìn ra được, Dương Tâm Niệm thật sự không nhận ra hắn ta. Cũng phải thôi, một người cao ngạo như vậy, xem người của Bạch gia là con kiến, là heo là chó, đối với ả mà nói, tất nhiên không nhớ được một con kiến và con kiến khác có gì khác nhau, đều là sinh vật cấp thấp trong thế giới cấp thấp thôi.

“Trên thế giới này chắc hẳn có rất nhiều người hận ta, nhưng ánh mắt của ngươi lại khác, thù hận giữa chúng ta rất sâu.”

Ngón tay của Dương Tâm Niệm gõ bàn theo tiết tấu, giống như là đang thẩm vấn phạm nhân, trong mắt ả, sự sống chết của Bạch Niệm chẳng qua nằm trong một ý nghĩa của ả mà thôi.

“Thân thể da tóc là phụ mẫu cho, ngươi nên yêu quý.” Dương Tâm Niệm nói với ngữ khí bình thản: “Có thể được toàn thây, hà tất nhất định phải khiến ta động thủ xé ngươi thành mảnh vụn? Ngươi đã đi theo ta rất lâu, ta mặc kệ ngươi là vì gần đây ta không muốn sinh sự, nhưng đã sắp ra khỏi Kinh Kỳ đạo mà ngươi còn đi theo, ta cũng chỉ có thể để ngươi đến chỗ ngươi nên đến. Vẫn là câu nói vừa rồi, ngươi nói cho ta biết là ai phái ngươi đến, ta cho ngươi được toàn thây.”

“Thân thể da tóc là phụ mẫu cho!?”