Hai người Thẩm Lãnh và Trà gia tay nắm tay từ Nghênh Tân Lâu trở về, đại hôn náo nhiệt đã qua, hai cặp vợ chồng mới cũng đã ai về nhà nấy. Bên Diệp Vân Tán trở về chắc hẳn sẽ thu dọn đồ đạc, đã quyết định đến mồng hai tết sẽ lên phía bắc, lần này đi cũng không biết khi nào mới lại về Trường An, trước đó Diệp Vân Tán nói với bệ hạ, không phá Hắc Vũ thề không về. Bắc cương. Sau khi lão tướng quân Thiết Lưu Lê qua đời, Võ Tân Vũ giống như biến thành một người khác. Trước đây gã cực chú trọng đến vẻ ngoài của mình, y phục không thể bẩn, mặt không để râu, thoạt nhìn vĩnh viễn đều gọn gàng tươm tất như vậy, nhưng từ đó về sau gã hoàn toàn không quan tâm đến hình tượng cá nhân, mặt đã để râu quai nón, y phục rất lâu cũng không thay, nhưng cả người nhìn có vẻ rắn rỏi hơn. “Đội ngũ phái đã đi chưa?” “Bẩm đại tướng quân, đã phái đi rồi.” Thế tử Lý Tiêu Thiện chắp tay: “Đội ngũ chi viện Tức Phong Khẩu đã xuất phát, người Hắc Vũ cũng không có ý muốn đánh thật sự, chỉ là quấy phá một chút để chi viện Bột Hải, chỉ cần đội ngũ của chúng ta cử động, chắc hẳn người Hắc Vũ sẽ rút về.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương