Từ trước tới nay, cửa cung Vị Ương lần đầu tiên không mở ra theo đúng canh giờ, còn sớm hơn so với trước đây, ngự liễn của bệ hạ chậm rãi chạy chạy ra ngoài cửa cung. Hàn Hoán Chi nằm trong ngự liễn, tay nắm chặt tay Vân Tang Đóa, mặc dù dựa theo hành trình như vậy thì không thể đến nhà tiểu tát mãn Đức Vượng đón dâu, nhưng có những lúc chuyện nhỏ ngược lại còn càng có vẻ trân quý hơn.

Vân Tang Đóa đâu còn để ý đến chuyện này, nàng chỉ biết đừng buông tay Hàn Hoán Chi ra.

Bởi vì không biết rốt cuộc có phải hán tử mông bào kia đến một mình hay không, cho nên cấm quân nội vệ đều tăng cường phòng bị. Trước đó đã điều tra đăng ký ra vào thành Trường An ở tất cả các cổng thành trong mấy ngày nay, cũng không có phát hiện gì, đương nhiên cũng đang điều tra hán tử mông bào kia vào bằng cách nào, nếu như không có nội ứng, y không có chứng nhận thân phận, làm sao có thể dễ dàng vào thành.

Cao thủ mạnh đến mức nào đi chăng nữa cũng không thể bay qua tường cao của Trường An.

Thẩm Lãnh và Trà gia đã ở Nghênh Tân Lâu chờ từ lâu. Những người khác đều đang ngồi trong đại sảnh, Thẩm Lãnh chạy đến phòng bếp của Nghênh Tân Lâu nấu cho Trà gia một nồi cháo nhỏ, sau đó bưng đến trước mặt Trà gia, trước con mắt của mọi người cũng không hề cảm thấy việc này có gì đáng xấu hổ, trong một ngày như hôm nay tướng quân tòng tam phẩm chạy đi nấu cháo cho phu nhân. Người quen Thẩm Lãnh tất nhiên hiểu sự quan tâm của hắn, người không quen Thẩm Lãnh sợ sẽ ở âm thầm nói hai câu hắn hạ thấp thân phận, cộng thêm một câu sợ vợ.