Thẩm Lãnh không biết đi đâu tìm đao khách kia, nhưng sau đó hắn nhận được tin nói phát hiện tung tích của đao khách ở phía tây thành, lúc hắn chuẩn bị chạy đến phía tây thành thì bỗng nhiên sực tỉnh, sau đó quay về đầu ngõ nhà Đức Vượng đại nhân, đao khách không cần phải cố ý lộ diện ở phía tây thành, mục tiêu của y vẫn là ở đây.

Xa xa trên nóc nhà một bóng đen lướt đi như chim ưng, ngói vụn bay phía sau bóng đen đủ để chứng tỏ thực lực của người này.

Thẩm Lãnh đạp qua đạp lại trên vách tường hai bên vài cái lao lên nóc nhà, chậm rãi rút hắc tuyến đao ở sau lưng ra.

Theo hán tử mông bào thấy, đó là một thanh hoành đao chế thức của Đại Ninh mà y đã quen thuộc, dường như cũng không nhìn ra điểm gì đặc biệt, nhưng chỉ là trong lòng không khỏi căng thẳng một chút, người trẻ tuổi đứng ở đó chính là một cánh cửa. Lúc y rời khỏi núi tuyết tộc nhân nói lần này ngươi đi phải cẩn thận, y nói đao trong tay ta có thể mở cánh cửa của thiên quốc, bọn họ gọi đế quốc Mông xưa kia là thiên quốc.

Mà người tuổi trẻ kia cầm đao đứng ở đó, đâu có cửa thiên quốc gì, chỉ có một cánh cửa địa ngục.