Vết thương của Hàn Hoán Chi rất nặng, nặng đến mức có thể sẽ bỏ qua hôn kỳ. Lúc Thẩm Lãnh nhìn thấy Hàn Hoán Chi thì ông ta đã rơi vào hôn mê, Thẩm tiên sinh và người của viện Thái Y đều đã đến, đã đắp thuốc cũng đã băng bó vết thương, Thẩm Lãnh xem qua, vết thương đó hơi kỳ lạ “Lưỡi đao chắc hẳn là hình răng cưa.” Hắn nhắm mắt lại, trong đầu tưởng tượng ra hình dạng của thanh đao kia, góc độ, lực độ xuất đao, lưỡi đao có răng cưa dưới sức mạnh đủ cường đại dễ dàng cắt rách nhuyễn giáp, may mà có nhuyễn giáp, nếu không thì một đao kia đã mổ bụng rồi. Diệp Lưu Vân xoay người đi ra ngoài dặn dò một tiếng: “Tìm hắn.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương