Hai người Lý Bất Nhàn và Tu Di Ngạn ngồi trong tửu lâu cách phủ tướng quân không xa, hai người mắt to nhìn mắt nhỏ đều có chút thấp thỏm. Tuy rằng Lý Bất Nhàn vẫn luôn nói nghe đồn Thẩm tướng quân làm người thẳng thắn vô tư tất sẽ không làm khó ngươi, nhưng nói đi nói lại, ai dám xác định? Lỡ như Thẩm tướng quân hạ lệnh đóng cửa loạn đao chém xuống, cái xác đó cũng không dễ nhặt. Lỡ như Tu Di Ngạn vào phủ tướng quân liền một đi không trở về, Lý Bất Nhàn sẽ cảm thấy đó là tội lỗi của mình. “Nhìn vẻ mặt của tiên sinh, dường như cảm thấy nếu ta vào phủ tướng quân gặp bất trắc, sẽ nhớ ta?” “Nói bậy cái gì vậy, nào có bất trắc gì, theo lý mà nói nếu ngươi đi vào bị loạn đao chém chết thì nên gọi là nằm trong dự liệu, không tính là bất trắc.” Tu Di Ngạn: “Tiên sinh, trên người của ngươi quả nhiên có phong phạm của tổ tiên của ngươi.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương