Chuẩn bị đồ xong Thẩm Lãnh định dẫn Trà gia đi thăm Trang phu nhân, nhưng Trà gia lại nói mình không thoải mái, muốn ở phiếu hào Thiên Cơ này nghỉ ngơi một lúc, bảo Thẩm Lãnh lúc trở lại thì đón nàng, Thẩm Lãnh chỉ nói không đi nữa, đưa Trà gia đi tìm Thẩm tiên sinh xem thử có phải bị bệnh hay không, Trà gia thế nào cũng không chịu, Thẩm Lãnh bất đắc dĩ một mình cầm đồ rời khỏi phiếu hào Thiên Cơ.

Sau khi Thẩm Lãnh đi rồi Lâm Lạc Vũ lắc đầu mỉm cười: “Tiểu tử ngốc kia, thật sự tưởng là muội không thoải mái.”

Trà gia mím môi cười: “Nếu muội đi cùng với hắn, sợ là chủ nhân trong nhà sẽ không được tự nhiên.”

Lâm Lạc Vũ: “Cũng chỉ có bản thân hắn cảm thấy không thẹn với lương tâm sẽ có thể thản nhiên đối mặt. Có những lúc không có ai làm sai điều gì, thậm chí vốn có thể trở thành hảo bằng hữu, nhưng lại chỉ bởi vì những người khác, những chuyện khác mà dần dần xa cách, nếu như muội cùng hắn đến quý phủ Trang tướng quân, vị Nhược Dung cô nương kia còn phải đè nén tâm tình của mình, không dễ dàng.”

“Nhược Dung tỷ tỷ là một người tốt.” Trà gia lắc đầu: “Chỉ là giữa muội và Lãnh Tử, không chứa nổi bất cứ người nào, cho dù muội khuyên hắn, hắn cũng sẽ không nghĩ như vậy.”