Đối với Khoát Khả Địch Tẩm Sắc mà nói, Hồng Cung chính là một cái nhà lao khổng lồ, nàng ta không cảm thấy sống trong hoàng cung này vinh quang cỡ nào, ngược lại còn cảm thấy những cuộc đấu đá lục đục ghê tởm kia còn nhàm chán hơn cả việc dân chúng cò kè mặc cả ở chợ rau, bởi vì nàng ta nhìn thấy quá thấu triệt, cho nên thấy nhàm chán, theo nàng ta thấy những cuộc đấu đá lục đục đó, còn nông cạn ấu trĩ hơn cả trẻ con chơi đồ hàng.

Nếu không phải Tang Bố Lữ hiểu rất rõ nàng ta, không cho phép nàng ta rời khỏi Hồng Thành, thậm chí không được rời khỏi Hồng Cung, nàng ta đã sớm không biết chạy đến chỗ nào rồi. Đệ đệ đáng yêu đó của nàng ta à, từ nhỏ đã sợ nàng ta, sợ đến tận xương tủy, bởi vì cho dù là từ một ánh mắt của Tang Bố Lữ, nàng ta cũng có thể nhìn thấu tâm tư củaTang Bố Lữ.

Hắc Vũ quốc lớn như vậy, có quá nhiều chỗ để chơi, hà tất phải ở trong Hồng Cung này cả đời chứ.

Sách Khoa vinh nhậm tướng quân cấm quân mang theo một cây trâm ngọc đẹp đẽ được sản xuất từ Đại Ninh đến cầu kiến, trong khoảnh khắc nhìn thấy Tẩm Sắc liền quỳ rạp xuống đất hận không thể hôn lên giày da của nàng ta. Công chúa điện hạ đã cho hắn ta tiền đồ, dường như hắn ta đã nhìn thấy lễ phục của đại tướng quân cấm quân treo ở trong phòng của mình.

“Công chúa điện hạ, mắt của người thật sự có thể nhìn thấy tương lai sao?”