Bởi vì hoàng cung tên là Hồng Cung cho nên đô thành Hắc Vũ quốc cũng được người ta gọi là Hồng Thành, mọi người dường như đã quên cái tên vốn có của đại thành này. Hồng Cung chiếm diện tích cực lớn, hãn hoàng Hắc Vũ Khoát Khả Địch Hoàn Liệt cái gì cũng so bì với Đại Ninh, nghe nói cung Vị Ương của Đại Ninh bao la hùng vĩ cẩm tú thiên hạ vô song, y liền trùng tu cung điện, lớn là lớn, chỗ nào cũng lớn, mỗi một tòa cung điện đều lớn đến mức thái quá, xây dựng bằng đá lớn, còn có cột đá hai người ôm cũng không xuể, trên cột đá điêu khắc đủ các loại hoa văn, thoạt nhìn thật sự rất ghê gớm, nhưng lại trống trải.

Cảm giác đầu tiên mà cả Hồng Cung mang đến cho người ta chính là không trải, không có nhân khí gì.

Sau khi hãn hoàng mới Khoát Khả Địch Tang Bố Lữ lên ngôi, đã cưới thê tử của Hoàn Liệt, hoàng hậu vẫn là hoàng hậu.

Nghe đồn vị hoàng hậu này từ sau khi cùng mấy thị nữ hạ nhân dìm chết hãn hoàng đời trước Hoàn Liệt, cả người đều thay đổi, giống như thân xác vẫn là của ả nhưng linh hồn bị người khác chiếm cứ, trước đây yếu đuối, nhưng bây giờ rất cường ngạnh, thậm chí còn hay gây sự với người khác, cho nên câu nói “bản tính khó dời” này thật sự không mấy phần đáng tin.

Ba tháng trước, hoàng hậu yêu cầu Tang Bố Lữ tăng phong địa cho nhà ả, Tang Bố Lữ không đồng ý, vị hoàng hậu này chỉ vào mũi Tang Bố Lữ mắng chửi ngay trước mặt triều thần, hỏi y rằng ngươi biết của ngươi hãn hoàng vị làm sao có được không? Không có ta cùng gia tộc của ta phù hộ ngươi, bây giờ ngươi có thể tay cầm quyền trượng ngồi trên bảo tọa?