Sau khi vào cung Hàn Hoán Chi và bệ hạ đã nói chuyện rất lâu, bệ hạ cũng rất để tâm đến hôn lễ của ông ta và Vân Tang Đóa cùng với Diệp Vân Tán và Chu Tiểu Nhu. Cách ngày đã định không còn mấy ngày nữa, bên Diệp Vân Tán cũng đang bận rộn, nhưng Hàn Hoán Chi lại vẫn là phần lớn thời gian đều ở trong phủ Đình Úy xử lý công vụ, cho nên bệ hạ đã mắng ông ta vài câu.

Trước tết các nha môn đều đang tổng hợp mọi việc trong một năm này, nha môn như phủ Đình Úy tất nhiên càng rườm rà hơn một chút, đã làm bao nhiêu vụ án, đã bắt bao nhiêu người, những chuyện này đều phải nộp lên cho Nội các kiểm tra đối chiếu trước tết, sau khi Nội các chỉnh lý lại nộp lên ho bệ hạ, trên danh nghĩa là bệ hạ trực tiếp quản lý phủ Đình Úy, nhưng những trình tự này không thể tỉnh lược.

Bên Hộ bộ cũng bận, việc kiểm tra đánh giá quan viên Đại Ninh một năm trên cơ bản đã kết thúc, sau khi tổng hợp cũng sẽ báo lên Nội các.

Cho nên Đậu Hoài Nam rất bận, tuy rằng ông ta ở Nội các chẳng qua là một bang bút không có địa vị và tiếng nói, nhưng bởi vì bệ hạ đã đặc biệt căn dặn cho nên thủ phụ, thứ phụ, các vị đại nhân trong Nội các đều có chút chiếu cố đối với ông ta, hôm nay đại nhân này giao cho ông ta một việc, ngày mai đại nhân kia giao cho một việc, ngược lại ông ta còn giống một thứ phụ hơn, bận hơn bất cứ ai khác.

Thẩm Lãnh đi gặp ông ta cũng là gặp mặt vội vàng, chỉ nói hai câu. Biết ông ta sẽ bận cho nên Thẩm Lãnh vẫn chọn đi vào thời gian ăn cơm trưa, kết quả là cầm sợi dây Thẩm Lãnh cho ông ta, sau đó nhét cái bánh bao vào miệng liền mau chóng chạy về Nội các, hai câu nói, trong đó có một câu còn là tự giễu nói rằng vào Nội các bận đến chổng vó, nhưng Thẩm Lãnh nhìn ra được Đậu Hoài Nam rất thích cuộc sống như vậy.