Ở Nghênh Tân Lâu ăn cơm trưa, Thẩm Lãnh muốn đến cửa tiệm hắn mở cho Trà gia để đón Trà gia về nhà, thuận tiện tặng cho tiền trang Thiên Cơ trên đường Học Phủ ba sợi dây trân châu. Trà gia nói nhất định phải tặng Lâm tỷ tỷ và Cao Tiểu Dạng cùng với Nhan Tiếu Tiếu ba người, nhóm tỷ muội bốn người thường xuyên tụ họp ở thành Trường An, cũng rất vui vẻ. Thẩm Lãnh vào tiền trang Thiên Cơ, tất nhiên người giúp việc của tiền trang không biết vị này chính là đông gia thật sự, nhưng biết hắn là Thẩm tướng quân, hiện giờ rất ít cửa tiệm trên đường Học Phủ không biết Thẩm Lãnh. Thẩm Lãnh thường xuyên đến đây đưa một ít đồ ăn cho lão viện trưởng, hai người đi bộ một lúc không chừng sẽ đi bộ vào cửa tiệm gì đó, hoặc là uống trà trò chuyện, hoặc là lai rai hai chén. “Thẩm tướng quân.” Người giúp việc lên nghênh đón, cười ha hả, chắp tay cúi người: “Chúc tết Thẩm tướng quân sớm.” Thẩm Lãnh sờ trong cổ tay áo lấy ra miếng bạc vụn đặt vào tay người giúp việc: “Ăn tết vui vẻ, ăn tết vui vẻ. Lần sau ta lại đến thì không được khách khí như vậy nữa, ta đến ba lần ngươi đều chúc tết sớm ta ba lần...” Vào cửa, nhìn thấy Lâm Lạc Vũ đang nhìn hắn cười. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương