Hoàng đế cải trang đến nhà Thẩm Lãnh, nhìn thấy đề đốc thủy sư đang bị phạt bưng chậu rửa mặt đứng ở trên ghế, thật sự cả một cử động nhỏ cũng không dám, ông ta cảm thấy đứa trẻ ngốc này thật sự kém cỏi, nghiêm túc phê bình một phen, may mà Trà gia không ở nhà, mà đã đi ra ngoài mua thức ăn. Người nhà này ấy mà, nam nhân cũng không có chút giác ngộ mình là tướng quân tòng tam phẩm nào, suốt ngày không đứng đắn, theo lý mà nói trạch viện của quan to tòng tam phẩm hẳn là cũng không nhỏ, nhưng hắn lại thích sống trong tiểu viện này, từ cửa viện đến cửa phòng, vừa nhìn là thấy hết. Mà nữ nhân thì sao, còn không có giác ngộ hơn hắn, ai đã từng thấy phu nhân của quan to tòng tam phẩm, trên người còn có phong tước huyện chúa, cộng thêm thân phận hiển hách con gái nuôi của Trân quý phi trong cung, cả ngày xách cái giỏ rau xanh tự đi ra ngoài mua thức ăn? Cặp vợ chồng son này, sống giản dị. Cho nên hạnh phúc. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương