Mạnh Trường An trở lại Bạch Sơn Quan, trận chiến này bắt đầu bởi gã, nhưng dường như hiện giờ không có bao nhiêu quan hệ với gã, Đao Binh tiếp nhận, giết vào Bột Hải, không tàn sát ba mươi vạn không trở về, Bùi Đình Sơn ở lại Trấn Đông Quan, Mạnh Trường An trở về Bạch Sơn Quan nghỉ ngơi, quả thật cũng nên nghỉ ngơi. Tướng quân người cáu bẩn nhưng không phải thất hồn lạc phách, cũng không phải tâm sự quá nặng, không biết tại sao lại đi đến cửa tiểu viện của Nguyệt Châu Minh Đài. Nhìn thấy thân binh đứng ngoài cửa viện Mạnh Trường An mới giật mình, cúi đầu nhìn khôi giáp đầy vết máu của mình, cũng có thể tưởng tượng ra giờ này khắc này mặt mình bẩn đến mức nào. Làm tướng quân cũng vậy, làm binh lính cũng vậy, chỉ có lúc đắc thắng trở về được các bách tính nhìn thấy thì mới gọn gàng uy vũ như vậy, trên chiến trường, cho dù là phe chiến thắng, dừng lại nhìn kỹ nhìn bản thân mình, khó tránh khỏi cũng có chút nhếch nhác. Gã xoay người rời đi, mới bước đi được mấy bước đã nghe thấy tiếng của Nguyệt Châu Minh Đài ở phía sau. “Tại sao đã đến lại đi?” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương