Mấy người Tang quốc kia dường như không hề phòng bị, hẳn là bọn họ vẫn không biết chuyện ở thành Trường An cho nên vẫn tiêu dao khoái hoạt ở trong thành Triêu Dương này, nếu biết Anh Điều Liễu Ngạn đã bị bắt giữ, sợ là đã sớm hoảng loạn, bọn họ không biết chuyện, đối với người theo dõi bọn họ mà nói liền nhẹ nhàng hơn một chút.

Thẩm Lãnh ở trà lâu cùng Cổ Lạc theo dõi một lúc lâu cũng chưa thấy động tĩnh gì, bệ hạ ở bên kia vẫn đang chờ hắn về, đành phải cáo từ Cổ Lạc, liều mình trở lại hành cung tiếp tục đóng vai người bị thương.

Đến trước khi trời tối, bỗng nhiên có người đưa tin tức đến nói Cổ Lạc đã ra khỏi thành, ra ngoài theo dõi mấy người Tang.

Thẩm Lãnh nghĩ chắc chắn là đa phát hiện cái gì đó, với thân thủ của Cổ Lạc còn có thống lĩnh thị vệ đại nội Vệ Lam ở đó, hắn cũng không có gì để lo lắng, lại ngẫm nghĩ, vẫn sai người ra ngoài đến thủy sư, điều Vương Khoát Hải dẫn mấy đội mười người đi theo Cổ Lạc.

Nhưng người phái ra ngoài mới đi không bao lâu đã có nội thị vội vã đi vào.