Thẩm Lãnh xin chỉ thị của bệ hạ một chút, sau khi trời tối mặc quân phục của cấm quân bình thường ra khỏi hành cung, đến chỗ không có người thay y phục trở lại đại doanh thủy sư. Doanh địa còn đang xây dựng, dù sao quy mô thủy sư cũng hơi quá lớn, trong lúc nhất thời muốn xây xong cũng không dễ dàng, chỉ là tận lực dựng một số thứ cần thiết, ví dụ như cầu tàu.
Sáng sớm hôm sau, Thẩm Lãnh dẫn theo mấy người Vương Khoát Hải và Đỗ Uy Danh, Trần Nhiễm, chọn lựa khoảng chừng một trăm thân binh tinh nhuệ, cải trang thành ngư phu địa phương, tìm mấy chiếc thuyền đánh cá ra biển. Một đám người cũng là to gan muốn chết, lại đi lòng vòng ở chỗ Hồng Thập Nhất Nương đưa đến.
“Bên Bồng Lai này quá nhiều đảo nhỏ.” Vương Khoát Hải giơ tay lên che nắng nhìn nhìn bốn phía: “Ngoại trừ mấy hòn đảo như Tiên Các, Tiên Ngọc là khá lớn ra, kéo dài ra bốn phía ngoài có thể có mấy trăm đảo, nếu hải tặc phái người đứng ở chỗ đỉnh núi trên đảo nhìn xa, chiến thuyền của thủy sư chúng ta còn chưa đến gần bọn chúng đã bỏ chạy rồi. Nếu là thuyền nhỏ như thế này tìm, nếu tìm được chúng ta đoán chừng cũng lành ít dữ nhiều, đảo bên đó đều rất lớn, đừng nói giấu mấy ngàn người, giấu hơn mười vạn người cũng không có vấn đề.”
“Đột nhiên ta hiểu tại sao mấy năm nay người Tang quốc lòng vòng ở hải vực gần đây.”
Thẩm Lãnh nghĩ đến một chuyện.