Thẩm Lãnh thua mười năm bổng lộc, đương nhiên hoàng đế chưa chắc giữ lời, chỉ là thứ nên cho hắn và thứ không nên cho hắn, đều cho hết. Lãnh Tử ngốc ôm một hộp trân châu cười không khép được miệng, lấy được đồ từ hoàng đế, nhưng hắn lại nghĩ cho Trà gia, cho Thẩm tiên sinh, cho Mạnh Trường An như thế nào.
Mạnh Trường An quá nghèo, hộp trân châu này chia cho gã một nửa đi.
Cũng không được, ban đầu còn nghĩ một hộp trân châu này đều làm trang sức cho Trà gia hết, sao loáng một cái đã muốn chia cho Mạnh Trường An một nửa rồi? Không được không được, nhiều nhất không thể vượt quá ba phần, vì thế tên này lại tìm Đại Phóng Chu nói muốn mượn một cái hộp, Đại Phóng Chu tìm một cái đến, hắn chia trân châu làm hai phần, phần nhiều cho Trà gia, phần ít cho Mạnh Trường An, về phần Thẩm tiên sinh, thanh chủy thủ này nhìn có vẻ rất đẹp, cho Thẩm tiên sinh đeo ở thắt lưng nhất định rất khí phái.
Nhưng mà hắn đâu có biết, nếu Thẩm tiên sinh nhìn thấy thanh chủy thủ thất bảo này tuyệt đối không dám lấy, người khác không biết lai lịch thanh chủy thủ này của bệ hạ, tất nhiên Thẩm tiên sinh biết, dù sao cũng ở phủ Lưu Vương lâu như vậy, nhất định biết sự trân ái của bệ hạ đối với thanh chủy thủ này.
Những năm đó, bệ hạ bị lão hoàng đế tước đoạt tất cả binh quyền đưa đến nơi xa xôi làm một nhàn tản vương gia, trong lòng bệ hạ làm sao có thể không có oán niệm, nhưng mà chính bởi vì có thanh chủy thủ này, bệ hạ thường xuyên lấy ra ngắm, nghĩ lúc mình nhỏ lão hoàng đế ưu đãi ông ta rất nhiều, tất nhiên oán khí kia cũng liền tiêu tan không ít.