Thẩm Lãnh từng bị thương rất nhiều lần, số vết thương ở nửa người trên của hắn nhiều vô số kể, nhưng vết thương lần này thật sự không tính là vết thương gì, kiếm của Vệ Lam đâm nhẹ liền rút ra, khống chế lực đạo chuẩn xác đến mức khiến người ta không thể không kính nể, thật sự bị thương thì không nói, đối với Thẩm Lãnh mà nói giả vờ bị thương thật sự là một chuyện không thoải mái.

Hắn không thích nằm bẹp trên giường, nhưng bệ hạ bảo hắn nằm bẹp trên giường.

Nằm trên giường nhìn bầu trời xanh thẳm ở bên ngoài, trong đầu hắn nghĩ đến một kiếm kia của Vệ Lam.

Chuẩn xác.

Nếu kiếm của một người rất nhanh, được gọi là đáng sợ, nhanh và còn chuẩn xác, vậy thì không chỉ là đáng sợ, hai chữ chuẩn xác không phải là chỉ kiếm đâm vào một cái bia cố định bất động đi, chuẩn xác như vậy ý nghĩa cũng không lớn lắm, trong thực chiến, không có mấy người sẽ đứng yên không nhúc nhích chờ ngươi đâm, dù là người bình thường cũng biết né tránh.