Biển ở đông cương dường như không xanh bằng nam cương. Đây là cảm khái duy nhất của Thẩm Lãnh khi ngồi trên đỉnh núi nhìn mặt biển. Hắn đã ngồi ở đây gần nửa canh giờ rồi, bệ hạ nói hắn chờ ở trên đỉnh núi, mà giờ này khắc này bệ hạ đang cùng trọng thần triều đình thương nghị biến số của trận chiến bắc cương. Trong lúc chờ Thẩm Lãnh đã đánh một bài quyền, nhảy lên nhảy xuống chỗ bậc thềm hơn ngàn lần, sau khi mồ hôi đầm đìa mới ngồi xuống nghỉ ngơi, ngẩn người nhìn mặt biển phía đông. Không có suy nghĩ đến trận chiến bắc cương, không có suy nghĩ đến vị anh hùng ẩn thân ở Hắc Vũ kia là ai, cũng không có suy nghĩ đến đại hải tặc Hải Phù Đồ mà ở nam cương hắn chưa thể bắt được giờ này khắc này đã trốn đi chỗ nào, càng không suy nghĩ đến mối quan hệ của Bùi Đình Sơn và bệ hạ. Chỉ là đơn thuần nhớ Trà gia. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương