Bão tuyết đến mạnh hơn so với dự đoán, tiếng gió thổi qua giống như là tất cả oan hồn từng chết trận trong cánh đồng băng tuyết này đều lao ra ngoài điên cuồng rít gào, bão tuyết che khuất bầu trời, tựa như thật sự có thể nhìn thấy từng hồn ma tàn khuyết phiêu đãng trong gió tuyết, người bọn họ mặc thiết giáp loang lổ vết gỉ, ánh mắt trống rỗng vô hồn, trong tay còn cầm binh khí đứt gãy, hướng tới phương hướng chính bọn họ cũng không nhìn rõ mà chém, tiếng gió như đao phá không, có lẽ chính là bởi vì bọn họ. Dương Sĩ Đức bọn họ đã đào 7 – 8 cái hố tuyết rất lớn, đắp lên tường tuyết ngăn cản gió tuyết, chiến mã bởi vì sợ hãi mà bất an muốn lao ra ngoài chạy trốn, nhưng trong kiểu thời tiết này chiến mã cũng sẽ bị chết cóng rất nhanh. Các kỵ sĩ đè chiến mã của mình xuống không cho chúng giãy giụa, người và ngựa ôm chặt lấy nhau, dựa vào nhiệt độ cơ thể của nhau mà cầu sinh tồn. Đã không còn đoán bão tuyết như vậy còn diễn ra bao lâu, chỉ trông mong có thể vượt qua. Hố tuyết dần dần bị phong bế biến thành hầm tuyết, trời liền trở nên càng tối tăm hơn. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương