Chiến binh Đại Ninh giết lên bờ biển nhanh mạnh như sấm sét cuồn cuộn đến, hậu đội của thủy sư Cầu Lập cùng chiến binh Đại Ninh mới vừa tiếp xúc lập tức để lộ bại thế, nếu hải chiến bọn họ còn có vài phần can đảm, lục chiến, bọn họ thật sự sợ, sợ từ trong xương tủy. Đây là một hiện tượng khó có thể giải thích, dường như ai trên lục địa và quân Ninh khai chiến đều không có vài phần tự tin, cho dù là người Hắc Vũ. Mà người Ninh chỉ cần hai chân đứng ở trên đất liền, sự tự tin này lập tức được giải phóng ra, chặt chẽ tự nhiên, thắng thế như cuồng phong cuốn đất, bại thế... không tồn tại, có cũng chỉ là hoàn cảnh xấu, trong hoàn cảnh xấu vẫn cứng như bàn thạch. Một bên khác, Thẩm Lãnh vẫn đang tử thủ. Phương trận của hắn đã thu nhỏ rất nhiều, các chiến sĩ người Ninh dùng thân thể huyết nhục của mình để tranh thủ thời gian cho đại quân chạy đến, đồng dạng là đối mặt với sinh tử. Chiến binh đều có một sự tráng liệt dù chết vẫn còn quang vinh, mà ngoại trừ người Ninh ra, quân nhân của phần lớn quốc gia trên thế giới này đều chỉ có thể hùng tráng trong thắng thế, trong bại thế thì đâu có ý chí chiến đấu gì đáng nói. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương