Mười chiếc Phục Ba của Thẩm Lãnh liền vứt ở cửa cảng thuyền, gần như chặn đường thuỷ tiến vào cảng thuyền, Lý Diên Niên ra lệnh một tiếng, mấy chiếc thuyền va chạm ở phía trước hung hăng tông vào, sau vài tiếng động cực lớn, hai chiếc Phục Ba của Thẩm Lãnh bị tông vỡ, đường thuỷ trở nên rộng rãi hơn, chiến thuyền của Cầu Lập liền từng chiếc từng chiếc chạy nhanh vào trong cảng thuyền.

Trên năm mươi chiếc thuyền của Lý Diên Niên có hàng ngàn thủy quân, nhóm đầu tiên xông vào cảng thuyền, không có một chút do dự nào, là nóng lòng lập công cũng là nóng lòng báo thù.

Đối với người Cầu Lập mà nói cái gã tên Thẩm Lãnh kia chính là kẻ thù không đội trời chung, từ khi Cầu Lập lập quốc tới nay cũng không từng bị người khác sỉ nhục như thế, đội ngũ hơn hai ngàn người đi qua đi lại mấy ngàn dặm giết vô số người, giết thành chiếm đất như vào chỗ không người, lại còn đã bắt không được đánh không lại, cả nước Cầu Lập trên dưới đều bị một mình Thẩm Lãnh tát vào mặt đến mấy lần, lần nào cũng đều là đánh cho quay mòng mòng.

Hoàng đế Cầu Lập Nguyên Đằng Uyên nói mặt ông ta bị đánh rất rát rất đau, có người nào mà không phải vậy?

Nhưng mặt đau nhất vẫn là đám người thủy sư Cầu Lập này. Mới trước đó không lâu, thủy sư Cầu Lập hoành hành không kiêng nể gì trong đại dương, những chiến thuyền của Lâm Việt quốc ở trước mặt bọn họ đều là thứ hữu danh vô thực, hiện giờ đối thủ của bọn họ từ Lâm Việt đổi thành Đại Ninh, mà bản thân bọn họ thì biến thành hữu danh vô thực.