Tiết Minh liếc nhìn Tô Dương với ánh mắt lo sợ, sau đó theo phản xạ lại ngó sang Chu Tường. Tô Dương đá mạnh vào mông hắn: “Nhìn cái gì? Đừng mong chạy thoát! Trừ khi ông không về nhà nữa, còn không, chạy đâu thì chùa vẫn ở đấy thôi! Tiết Minh vội vàng giơ tay lên, sợ hãi đáp: “Được, được, tôi nhận! Tôi thừa nhận! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương